Nguyễn Đắc Xuân nói sai sự thật(*)
Nhân đọc tạp chí Sông Hưong số 127, thấy bài “Bác Hồ, thời niên thiếu ở núi Ngự, sông Hương” do Nguyễn Quang Hà thực hiện. Đọc xong bài báo tôi rất bất bình về Nguyễn Đắc Xuân đã lợi dụng cơ hội này để bóp méo sự thật về cách mạng tháng Tám -1945. Nguyễn Đắc Xuân đã lồng ghép Vĩnh Thụy, một tên suốt đời bán mình cho ngoại bang bên cạnh Bác Hồ, làm cho bức tranh bị hoen ố!

Tám câu hỏi của Nguyễn Quang Hà cũng bình thường. Tuy có câu thứ 6 Quang Hà hỏi: Ngoài những khó khăn về tư liệu, về cán bộ và cũng phải nói khó khăn về tiền nữa, theo anh còn có khó khăn gì nữa không?

Nguyễn Đắc Xuân trả lời nhiều ý và có ý nên đổi cụm từ: Bác Hồ với nhân dân...thành Bác Hồ với đồng bào...Nếu Nguyễn Đắc Xuân trả lời ngang đó thì cuộc trao đổi đẹp biết bao! Đằng này Nguyễn Đắc Xuân lèo thêm một đoạn về Vĩnh Thụy. Nguyễn Đắc Xuân hết lời ca ngợi Vĩnh Thụy: Nào là công dân Huế số 1... Vĩnh Thụy ngồi bên cạnh Bác thì không ai có thể thay thế được.. Nhà nghiên cứu còn tô đậm thêm công lao của Vĩnh Thụy: Nhờ có Vĩnh Thụy mà cách mạng Việt nam tránh được một cuộc lưu huyết!

Tự xưng là nhà nghiên cứu lịch sử... nhưng lịch sử của ông Vua cuối cùng của chế độ phong kiến nước ta thì nhà nghiên cứu bỏ qua!

Trên thực tế mỗi người dân Huế đều biết: Cái ông Vua ấy đã 3 lần bán nước, hại dân. Lần thứ nhất, từ tấm bé đã được mẫu quốc Pháp nuôi dưỡng, dạy dỗ... Y  đã tự nguyện trung thành với mẫu quốc. Lần thứ hai, khi mẫu quốc thất thế, bị Nhật hất cẳng thì Y từ bỏ mẫu quốc không thương tiếc, quì gối trước quân phiệt Nhật để được vinh thân phì gia! Lần thứ ba, Y phản bội chính lời tuyên bố của Y trong lễ thoái vị:“Thà làm dân một nước độc lập, còn hơn làm vua một nước nô lệ”. Lời tuyên bố thật hay, thật chí lý làm xóa đi cái tội của ông ta, lại vừa lòng những người dân yêu nước! Nhưng với ông ta lời nói như gió thoảng qua, ơn dưỡng dục của mẫu quốc đã thấm sâu vào xương tủy, ông ta đã bỏ trốn khỏi Chính phủ Việt Nam dân chủ cộng hòa và quay lại làm tay sai cho Pháp giữa lúc cuộc kháng chiến của toàn dân đang trong thời kỳ gian khổ nhất! Lần thứ ba này ông ta đã đi với Pháp đến trọn đời!

Nhà nghiên cứu cũng quên mất một khía cạnh đáng trân trọng. Đó là lòng vị tha, lòng khoan dung độ lượng của Chủ tịch Hồ Chí Minh không riêng với Vĩnh Thụy mà cả Hoàng tộc, mẹ và vợ của ông ta!

Nguyễn Đắc Xuân còn tô đậm thêm công lao của Bảo Đại: “Nhờ y mà cách mạng Việt Nam tránh được một cuộc lưu huyết”! Thật đáng buồn cười cho nhà nghiên cứu lịch sử. Thật ra Nguyễn Đắc Xuân không hiểu biết gì về bối cảnh lịch sử lúc bấy giờ. Thực trạng phong trào cách mạng trên toàn quốc lúc bấy giờ chắc ai cũng rõ. Chính vì thế mà Hội nghị Tân Trào đã phát động khởi nghĩa. Riêng ở Thừa Thiên-Huế phong trào cách mạng lại càng sôi sục.

Trước hết hãy nói đến bản chất con người Bảo Đại đứng trườc phong trào cách  mạng như triều dâng thác đổ, với bản chất ham sống sợ chết, y đã hốt hoảng, cuống cuồng. Khi nhận được thư của Việt Minh Nguyễn Tri Phương do cụ Phạm Khắc Hoè trao thì y đã vội vã giao cho cụ Phạm Khắc Hoè thảo thư trả lời. Đại ý: Tôi xin sẳn sàng thoái vị và trao quyền bính cho Việt Minh, tôi chỉ yêu cầu bảo đảm tánh mạng cho tôi và gia đình tôi. Đề nghị các ngài cho tổ chức lễ thoái vị vào ngày giờ thích hợp do các ngài định liệu. Có lẽ Bảo Đại chưa yên tâm, trưa ngày 23 tháng 8 năm 1945 y còn sai Phạm Khắc Hòe xin được trực tiếp gặp Việt Minh để trình bày cụ thể. Cụ Phạm Khắc Hòe gặp chúng tôi tại sân vận động Tự do trước giờ khai mạc mít tinh.

Buổi lễ thoái vị được tổ chức long trọng hôm 30/8/1945 tại lầu Ngọ Môn. Phái đoàn Chính phủ do các ông Trần Huy Liệu, Nguyễn Lương Bằng và Cù Huy Cận từ Hà Nội vào tiếp nhận Ấn Kiếm. Tôi cho rằng Bảo Đại xử trí như vậy là khôn  ngoan. Xét về mặt bản chất của Y đã không thể có một ý định lưu huyết, xét về thực lực thì lại càng không có lực lượng để làm một việc gì cả. Cụ thể: Nếu Y kêu gọi chống lại Việt Minh, bảo vệ Triều Nguyễn thì chẳng có ai theo. Bởi vì Y không có uy tín gì với nhân dân. Ngay đội cận vệ Khố vàng do cụ Trần Hữu Diểu chỉ huy thì đã ngã sang cách mạng; nội các bù nhìn thì đang tan rã, Trung đoàn Bảo an do ông Phan Tử Lăng chỉ huy đã thuận theo cách mạng, Trường võ bị thanh niên tiền tuyến thì đã được Việt minh hóa! Còn lại đội quân bại trận Nhật, thì chỉ chờ  đồng minh vào giải giáp và mong đưọc sớm về quê hương. Điều này chúng tôi được một số sĩ quan và binh lính Nhật chạy sang VM NTP báo cho biết và chúng tôi đã liên lạc với YOKOHAMA. Cả hai bên  đều thỏa thuận không can thiệp vào công việc của nhau. Ngày 23/8/1945 quân Nhật nằm im trong trại. Như Nguyễn Đắc Xuân nói: “Nhờ có Bảo Đại mà cách mạng Việt Nam tránh được một cuộc lưu huyết”  thì rõ ràng không thể có. Ngay ở Huế cũng không thể có đừng nói gì đến toàn cõi Việt Nam.

Tôi không phải là nhà nghiên cứu lịch sử, nhưng tôi đã  sống và chứng kiến những diễn biến trong quá trình vận động cách mạng trên quê hương. Tôi nghĩ rằng: Thấy sai mà không nói cũng là một điều không hay. Vì vậy tôi viết bài này để nói lên  sự thật lịch sử mà Nguyễn Đắc Xuân đã xuyên tạc.

Lê Tự Đồng

 Huế, ngày 10 tháng 5 năm 2000

Chú thích:

(*) Bài nầy và bài trả lời của tôi dưới đây đã đăng trong mục Tòa soạn và Bạn đọc tạp chí Sông Hương số 136 /Tháng 6.2000, từ trang 87 đến tr.88 với một L.T.S. như sau: “Muốn viết lịch sử cần phải có tư liệu: Tư liệu sống và tư liệu thành văn. Hai nguồn tư liệu này, muốn trở thành tư liệu lịch sử đích thực, đều phải trải qua một quá trình khảo chứng chặt chẽ của khoa học lịch sử. Đối với những sự kiện lịch sử vừa mới xảy ra còn đang trên đường nghiên cứu, việc đối thoại, tranh luận giữa nhân chứng (tư liệu sống) và nhà nghiên cứu (đã có trong tay nhiều tư liệu thành văn) là rất cần thiết. Đó cũng là một giai đoạn trong quá trình khảo chứng lịch sử.Trong khuôn khổ phục vụ cho các ngày lễ lớn năm 2000 tại Thừa Thiên Huế, t/c Sông Hương giới thiệu cuộc đối thoại lý thú giữa ông Lê Tự Đồng và nhà văn Nguyễn Đắc Xuân về một vài sự kiện lịch sử Huế đang được quan tâm. Đọc xong hai bài đối thoại dưới đây, độc giả nào cảm thấy còn có những chi tiết lịch sử cần phải làm rõ hơn nữa, t/c SH hân hạnh được giới thiệu tiếp”.

 
 
Các bài Giao lưu - Đối thoại khác