Với nhà dân tộc nhạc học Trần Văn Khê “Năm mươi năm ấy biết bao nhiêu tình” (Kỳ 2)
Năm ấy “Anh” đã 75 tuổi. Sống một mình, tự nấu ăn, tự lái xe “đi làm”. Anh bảo tôi:-“Thường ngày anh tự nấu ăn. Đặc biệt hôm nay mừng gặp em ở Pháp, cô Sáu sẽ mang thức ăn đến đãi anh em mình!”Tôi nghĩ bụng “Cô Sáu” là bà con của “Anh”, hay “bồ” của “Anh” nên không dám hỏi, mà chỉ có ý đợi. Một lúc có người mở cửa vào. Một phụ nữ lớn tuổi, tóc ngã hoa râm uốn cao, hai tay xách hai cặp cà-mèn vui vẻ chào tôi và nói giọng Nam bộ:-“ Chào nhà báo Huế. Tôi cũng là dân Huế đây!”.

Tôi ngớ người. Trần Văn Khê tiếp lời:

-“Giới thiệu với em: Cô Sáu đây là Dược sĩ Hồ Tường Vân – con gái út của cụ Hồ Tá Bang, người Phan Thiết gốc làng Kế Môn ở Huế, bạn của anh sáu bảy chục năm nay”.

Tôi mừng rõ:

-“ Ôi ! Nghiên cứu Thời niên thiếu của Bác Hồ, em đã về làng Kế Môn huyện Phong Điền, đã đi Phan Thiết thăm trường Dục Thanh, đã gặp bà Hồ Thị Liệt – con cụ Hồ Tá Bang, ở TP HCM và em đã được bà Liệt tặng ảnh và cuốn sách của cụ Hồ Tá Bang. Hôm nay lại được gặp cô Sáu ở đây nữa. Mừng quá!”.

Cô Sáu giọng ngạc nhiên:

-“Vậy hã? Có gặp chị Liệt à? Chị ấy qua đây rồi bên nhà giải phóng, không về được. Sau nhờ ông Phạm Văn Đồng can thiệp chị mới được về Hà Nội. Trước khi vô Sài Gòn chị được ở trong Phủ Chủ tịch một thời gian. Trong cải rủi có cái may!”

Nhờ có quen biết gia đình cô Sáu như thế nên chẳng mấy chút tôi thân với cô ngay. Sau tìm hiểu được biết cô Sáu có người anh là Hồ Tá Khanh làm Bộ trưởng trong Chính phủ Trần Trọng Kim năm 1945, cô Sáu đậu Dược sĩ ở Pháp, hành nghề rất thành công nhưng cô không lập gia đình. Cô Sáu không lấy chồng, chơi thân với với Trần Văn Khê đã ly dị vợ. Hằng tuần cô đem thức ăn đến cho Trần Văn Khê, giúp giặt giũ áo quần, giúp tiếp khách hay dẫn nhau đi chơi. Sau nầy Trần Văn Khê về nước, cô Sáu cũng về nước luôn. Ở TP HCM cô vẫn giữ sinh hoạt giúp Trần Văn Khê giống như hồi còn ở bên Pháp cho đến khi cô qua đời (2014). Tôi tự hỏi sống như vậy cớ sao hai người không lấy nhau? Nhiều khi “Anh Khê” kể chuyện tình của “Anh” với tôi trước mặt cô Sáu, Cô Sáu vẫn tỉnh bơ. Chứng tỏ hai người nầy không dan díu yêu đương gì với nhau cả. Tình bạn trai gái suốt đời sắc son như thế, xưa nay thật quá hiếm. 

H.3. Ly rượu mừng trong “nhà kho” dân tộc nhạc học Trần Văn Khê (10-1996)

Thấy “Anh Khê” di chuyển trong nhà phải né tránh đồ đạc khó chịu quá, tôi hỏi “Anh Khê”:

-“Ngoài những thứ anh sắp xếp chung quanh đây, còn sách vở, tài liệu gì mà anh đóng thùng chất đầy nhà như thế nầy?”.

Câu hỏi làm cho “Anh Khê” không vui. “Anh” bảo tôi:

-“Khi nào anh em đi dạo chơi, anh sẽ trả lời em!”

Tôi hơi khó hiểu nhưng không dám hỏi tiếp.

(Còn tiếp kỳ 3)

 
 
Các bài Người ấy trong tôi khác
Các bài Người ấy trong tôi