Góp ý phản biện của nhà sử học Nguyễn Hữu Châu Phan
Cám ơn anh đã có lời phát biểu phản biện công trình nghiên cứu Cung điện Đan Dương-sơn lăng của Hoàng đế Quang Trung của tôi. Đây là một công trình không thuộc loại khóa luận hay luận án đưa ra chấm điểm để cho đậu hay đánh hỏng một ai đó. Như ông cụ Nguyễn Hữu Đính miệt mài nghiên cứu lăng Ba Vành, tôi làm Lăng Đan Dương không phải để đi thi mà chỉ có một mục đích là làm rõ vai trò của Phú Xuân-Huế trong lịch sử VN, đóng góp cho sự nghiệp phát triển văn hóa du lịch của thành phố Huế.

Vì thế không thể làm dỏm thiếu cơ sở khoa học được. Đó là trường hợp công trình Lăng Ba Vành đã bị loại bỏ vì thiếu cơ sở khoa học. Về công trình nghiên cứu của tôi đã in ba lần (1992, 2007, 2015), đã trình bày ở Pháp, Mỹ, TP HCM, Hà Nội, đã đưa lên Internet 8 năm qua (giaodiem.net, gactholoc.net), từng được tán thành bởi cụ Hoàng Xuân Hãn (Pháp), nhà sử học Lê Thành Khôi (Pháp), nhà sử học Trần Anh Tuấn (Mỹ), và mới đây kết luận của GSTS Phan Huy Lê kết thúc Hội thảo mà anh vừa dự, tôi vẫn muốn được góp ý phản biện tiếp. Những ý kiến công nhận công trình nghiên cứu của tôi như thế cũng đã đủ. Điều tôi mong muốn tiếp tục là những ý kiến phản biện chống lại công trình nầy. Qua đó tôi có dịp học thêm, biết được nhân tình thế thái, kiểm chứng được trinh độ, đạo đức nghiên cứu của người thế hệ mình và sau mình, Tất cả những khó khăn và thuận lợi tôi đã trải qua sẽ được lưu lại cho đời sau.

Để đạt được giá tri chân thực, tôi đã ghi lại lời phát biểu rất hùng hồn của anh trong hội thảo vừa rồi. Vì lỗ tai của ông già trước ngưỡng tám mươi không được khỏe nên nhiều chỗ sợ không trung thực với anh nên tôi xin phép được gởi đến anh bản ghi và xin anh gạch bỏ những chỗ sai sót và anh cũng có thể thêm vào những ý mà anh muốn nói nhưng thời gian trong hội thảo không cho phép. Sau khi nhận được bản văn chính thức của anh rồi tôi sẽ xin hầu những điều anh nhắc nhủ tôi trong hội thảo. Và, không có gì thú vị hơn cho giới nghiên cứu Huế, anh hãy mở cuộc tranh luận về đề tài nầy (và cả chuyện Lăng Ba Vành) trên tập san Nghiên cứu Huế của anh. Nếu anh thấy một hai năm mới ra được một số tập san thì tôi xin phép anh cho phép tôi mở ngay diễn đàn tranh luận đó trên http://gactholoc.net của tôi.

Chúng ta cùng tuổi (1937), tuy tôi học sau anh nhưng cũng cùng trường (Văn khoa, Sư phạm Huế), cùng trong Phong trào đô thị, cùng được người trong nước biết tiếng là các nhà nghiên cứu Huế, mong anh hãy cùng tôi chứng tỏ cho những người tin tưởng chúng ta khỏi hụt hẫng.

Mong sớm được nhận lại ý kiến phát biểu của anh.

Rất quý mến.

Nguyễn Đắc Xuân

 

Hội thảo khoa học Cung điện Đan Dương thời Tây Sơn ở Huế tổ chức tại UBND tỉnh TTH, chiều ngày 30-10-2015.

Góp ý phản biện của nhà sử học Nguyễn Hữu Châu Phan

( Ghi lại từ phim Truyền hình TRT)

          “Tôi có nhận xét như thế này:

          Anh Nguyễn Đắc Xuân chưa bao giờ đưa ra sử dụng một tài liệu trực tiếp nào, tôi xin nói trực tiếp, tư liệu trực tiếp chỉ đích danh để chứng minh rằng đó là cung điện Đan Dương tại Phú Xuân, phủ Dương Xuân mà tôi chỉ thấy trong sách anh từ những tư liệu chung, tư liệu nói chung chung của các sử gia, các nhà du hành khi nhìn thấy như vậy. Rồi từ tư liệu đó, anh suy diễn ra và áp đặt theo chủ quan của anh Xuân. Tôi trích đơn giản như vậy, tôi thì yếu về nghiên cứu lịch sử..người ta nói đơn giản rằng Quang Trung đã đến đó mở rộng cung điện, xây thành quách mở rộng cung điện. Thì anh Xuân nói rằng đó là cái dinh riêng của ông. Người ta nói, tôi nghe rõ ràng đó là cung điện riêng của ông. Chính tác giả chỉ rằng ông nói như vậy, mở rộng cung điện. Cung điện đó chắc chắn là cung điện của phủ Phú Xuân. Anh đưa ra rõ và đã có tư liệu, đã có tư liệu thì anh Xuân thường thường dùng tư liệu và với chủ quan của anh, anh suy diễn ra và áp đặt điều đó làm chính, chứ không phải anh không đưa tư liệu. Anh có một vài tư liệu, nhưng anh cho tôi thử, chỉ đích danh tư liệu nào chứng minh rằng, đó là một điểm đáng tin, đó là phủ Dương Xuân, không có. Tôi cũng nói nữa, suy nghĩ của anh rất chủ quan và sai. Tôi nhủ khi người ta ghi trong quyển Đại Nam thực lục ghi rằng: “tán vu Hương giang chi nam” thì anh lại diễn ra là tán ở bờ nam sông Hương, trật. Rồi có đoạn anh nói, dòng sông Hương gần phíaa nam sông Hương cũng trật. Người ta nói rằng Hương Giang chi nam, anh nói rằng chỉ đường Nam Giao đó là, khu vực đó là khu vực như vậy, không phải. Các lăng của vua Gia Long, Minh Mạng, Thiệu Trị, Tự Đức trong sử đều ghi là Phương nam Hương giang chi lăng hết, chứ không phải “chi nam” đó là trên đường trục Điện Biên Phủ. Tôi xin trực tiếp một tư liệu nữa mà chính anh suy diễn. Anh thấy ở đó có những cái giếng cổ, mà người ta gọi là “giếng loạn” và anh cũng thấy những mã hoang. Cái mã đó mà anh gọi là “mã loạn” rồi từ đó suy ra. Vậy đây là mã của quân đội, của kẻ thù của nhà Nguyễn,..người bại trận bị chôn ở đó mà sau đó người ta gọi là mã nói chung, chứ không phải như vậy. Nếu anh tra từ điển thì loạn nay không phải như vậy, cái mã loạn không phải như vậy, giếng loạn không phải như vậy. Chính ở anh, đã nói rồi, tôi đề nghị anh nghiên cứu lại, từ “loạn” đó có phải đó là loạn Tây Sơn không, không phải như vậy đâu. Anh suy luận không đúng. Mà thực, nếu tôi kê ra rằng trang nào cũng như vậy, trang nào anh cũng luận suy như vậy. Anh có đưa tư liệu, thậm chí tôi biết anh có cả tủ tư liệu, nhưng cũng thấp, có tư liệu đúng chỉ rằng đó là lăng Đan Dương nhưng anh lại đưa câu này, ông này, ông nọ rồi suy diễn ra. Tôi có một đôi lời như vậy, xin cảm ơn tất cả.”

(Bản ghi nầy chưa được NNC Châu Phan xem lại).               

                                                       

 
 
Các bài Phản biện khác
Các bài Giao lưu - Đối thoại
Các bài Giữ hồn cho Huế